Dà nh Cho Những Ai Äang Thất Tình!!!
Trước miếu Quan Âm má»—i ngà y có vô số ngưá»i tá»›i thắp hương lá»… Pháºt, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tÆ¡, má»—i ngà y Ä‘á»u ngáºp trong khói hương và những lá»i cầu đảo, nhện dần có Pháºt tÃnh. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Má»™t ngà y, bá»—ng Pháºt dạo đến ngôi miếu ná», thấy khói hương rất vượng, hà i lòng lắm. Lúc rá»i miếu, ngà i vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà .
Pháºt dừng lại, há»i nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta há»i ngươi má»™t câu, xem ngươi tu luyện má»™t nghìn năm nay có tháºt thông tuệ chăng. ÄÆ°á»£c không?”
Nhện gặp được Pháºt rất mừng rỡ, vá»™i và ng đồng ý. Pháºt há»i: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất Ä‘i!”. Pháºt gáºt đầu, Ä‘i khá»i.
Lại má»™t nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Pháºt tÃnh cá»§a nhện đã mạnh hÆ¡n.
Má»™t ngà y, Pháºt đến trước miếu, há»i nhện: “Ngươi có nhá»› câu há»i má»™t nghìn năm trước cá»§a ta không, giá» ngươi đã hiểu nó sâu sắc hÆ¡n chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất Ä‘i” ạ!”
Pháºt bảo: “Ngươi cứ nghÄ© nữa Ä‘i, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Má»™t nghìn năm nữa lại qua, có má»™t hôm, nổi gió lá»›n, gió cuốn má»™t hạt sương Ä‘á»ng lên lưới nhện. Nhện nhìn giá»t sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thÃch. Ngà y nà y nhìn thấy giá»t sương nhện cÅ©ng vui, nó thấy là ngà y vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bá»—ng dưng, gió lá»›n lại nổi, cuốn giá»t sương Ä‘i. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn Ä‘au.
Lúc đó Pháºt tá»›i, ngà i há»i: “Nhện, má»™t nghìn năm qua, ngươi đã suy nghÄ© thêm chưa: Thế gian nà y cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghÄ© tá»›i giá»t sương, đáp vá»›i Pháºt: “Thế gian nà y cái quý giá nhất chÃnh là cái không có được và cái đã mất Ä‘i.”
Pháºt nói: “Tốt, nếu ngươi đã nháºn thức như thế, ta cho ngươi má»™t lần và o sống cõi ngưá»i nhé!”
Và thế, nhện đầu thai và o má»™t nhà quan lại, thà nh tiểu thư đà i các, bố mẹ đặt tên cho nà ng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mưá»i sáu, thà nh thiếu nữ xinh đẹp yểu Ä‘iệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lá»™c đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vưá»n ngá»± uyển.
Rất nhiá»u ngưá»i đẹp tá»›i yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trưá»ng Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tà i thi ca trên tiệc, nhiá»u tà i nghệ khiến má»i thiếu nữ trong bữa tiệc Ä‘á»u phải lòng. Nhưng Châu Nhi không há» lo âu cÅ©ng không ghen, bởi nà ng biết, chà ng là mối nhân duyên mà Pháºt đã đưa tá»›i dà nh cho nà ng.
Qua và i ngà y, tình cá» Châu Nhi theo mẹ lên miếu lá»… Pháºt, cÅ©ng lúc Cam Lá»™c đưa mẹ tá»›i miếu. Sau khi lá»… Pháºt, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lá»™c thì tá»›i hà nh lang tâm sá»±, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nà ng đã có thể ở bên ngưá»i nà ng yêu, nhưng Cam Lá»™c dưá»ng như quá khách sáo.
Châu Nhi nói vá»›i Cam Lá»™c: “Chà ng còn nhá»› việc mưá»i sáu năm trước, cá»§a con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lá»™c kinh ngạc, há»i: “Châu Nhi cô nương, cô tháºt xinh đẹp, ai cÅ©ng hâm má»™, nên trà tưởng tượng cá»§a cô cÅ©ng hÆ¡i quá nhiá»u chăng?”. Nói Ä‘oạn, chà ng cùng mẹ chà ng Ä‘i khá»i đó.
Châu Nhi vá» nhà , nghÄ©, Pháºt đã an bà i mối nhân duyên nà y, vì sao không để cho chà ng nhá»› ra chuyện cÅ©, Cam Lá»™c vì sao lại không há» có cảm tình vá»›i ta? Và i ngà y sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lá»™c sánh duyên cùng công chúa Trưá»ng Phong, Châu Nhi được sánh duyên vá»›i thái tá» Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trá»i quang, nà ng không hiểu vì sao Pháºt tà n nhẫn vá»›i nà ng thế.
Châu Nhi bỠăn uống, nằm khô nhắm mắt nghÄ© ngợi Ä‘au đớn, và i ngà y sau linh hồn nà ng sắp thoát khá»i thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tá» Chi Thụ biết tin, vá»™i và ng tá»›i, phục xuống bên giưá»ng nói vá»›i nà ng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vưá»n thượng uyển, ta vừa gặp nà ng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nà ng. Nếu như nà ng chết, thì ta còn sống là m chi.” Nói Ä‘oạn rút gươm tá»± sát.
Và giây khắc ấy Pháºt xuất hiện, Pháºt nói vá»›i linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghÄ© ra, giá»t sương (Cam Lá»™c) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trưá»ng Phong) mang tá»›i đấy, rồi gió lại mang nó Ä‘i. Cam Lá»™c thuá»™c vá» công chúa Trưá»ng Phong, anh ta chỉ là má»™t khúc nhạc thêm ngắn ngá»§i và o sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tá» Chi Thụ chÃnh là cái cây nhá» trước cá»a miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa há» cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến há»i ngươi, thế gian nà y cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sá»± tháºt, chợt tỉnh ngá»™, nà ng nói vá»›i Pháºt: “Thế gian nà y cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất Ä‘i, mà là hạnh phúc hiện Ä‘ang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Pháºt đã Ä‘i mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tá» Chi Thụ định tá»± sát, nà ng vá»™i đỡ lấy thanh kiếm…
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nà ng Châu Nhi nói không?
“Thế gian nà y cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất Ä‘i, mà là hạnh phúc hiện Ä‘ang nắm giữ!”
Trong suốt Ä‘á»i ta, sẽ gặp hà ng nghìn hà ng vạn loại ngưá»i.
Äể yêu má»™t ngưá»i thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu má»™t ngưá»i thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai ngưá»i cùng kéo hai đầu, chỉ cần má»™t ngưá»i kéo căng hoặc bá» lÆ¡i, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Váºy khi bạn Ä‘i kiếm ngưá»i ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiá»u sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái má»›i, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để Ä‘i tìm má»™t tình yêu má»›i nữa.
Bất kể thế nà o, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất Ä‘i má»™t ngưá»i không yêu bạn, nhưng ngưá»i đó đã mất Ä‘i má»™t ngưá»i yêu há».
Mất má»™t ngưá»i không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cÆ¡ há»™i, má»™t lần nữa, gặp ngưá»i biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngà y xưa, trước miếu Quan Âm…
Trang Hạ dịch.
thà nh viên A-,-C VLS sưu tâpk
Tags: Tình yêu
October 17th, 2008 at 4:10 pm
Câu truyện rất hay !!!
December 31st, 2008 at 11:16 am
Câu chuyện rất hay, rất cảm động. Ước gì em Ä‘á»c được câu chuyện nà y sá»›m hÆ¡n, có lẽ em sẽ ko mất nhiá»u thá»i gian để là m là nh vết thương trong quá khứ đến váºy. Em cảm Æ¡n anh/chị nà o đã sưu táºp và đăng truyện nà y lên.
June 1st, 2009 at 7:08 pm
that la mot cau chuyen hay. toi thay duoc rat nhieu tang y nghia trong do. xin cam on!
September 5th, 2009 at 10:38 am
dung la cau chuyen rat hay, va y nghia!
September 21st, 2009 at 11:33 pm
Ước gì có ai đó bik được cái gì quý nhất để em ko phải buồn như thế nà y !
December 20th, 2009 at 10:36 pm
Cách kể chuyện hay tháºt, có rất nhiá»u câu chuyện đã được kể để truyá»n đạt thông Ä‘iệp nà y, nhưng ko phải câu chuyện nà o cÅ©ng được Phoebe nà y nhá»› đến…trừ câu chuyện nà y…thanks nhìu lắm!
December 25th, 2009 at 11:12 am
câu chuyện nà y rất hay nhưng nó không là m tôi quên ngưá»i tôi đã yêu tôi nghÄ© rằng trong tình yêu nếu đã từng hứa, từng thá», từng viết cho dù có xảy ra chuyện gì cÅ©ng sẽ tha thứ cÅ©ng nắm tay nhau Ä‘i trên Ä‘oạn đưá»ng còn lại váºy mà khi gặp ngưá»i thứ 3 ngưá»i đó đã già nh cÆ¡ há»™i cho ngưá»i đó. Tôi háºn cuá»™c Ä‘á»i háºn bản thân tôi háºn con ngưá»i đó và háºn chÃnh ngưá»i đã lợi dụng cÆ¡ há»™i nà y
May 23rd, 2010 at 12:49 am
HIX câu chuyện tháºt hay, nhưng tá»› cÅ©ng hog thể quên được ngưá»i tá»› iu, tuy ngưá»i đó hog iu tá»›. Hix