Vườn rau của mẹ
Bố mẹ về hưu. Khác với bố lúc nào cũng miệt mài hết công trình này đến công trình khác, mẹ lại bảo “Về hưu rồi, đi làm chi cho mệt, mất công suy nghĩ, người ta đã tính tuổi cho mình nghỉ ngơi. Tội gì vất vả, có nhiều ăn nhiều, có ít ăn ít”.
Thế là mẹ ở nhà.
Buổi sáng mẹ thức dậy đi chợ rồi quét nhà, lau nhà, giặt đồ, nấu cơm, loay hoay cũng hết buổi. Tối mẹ đi bộ. Tâm lý thoải mái nên mẹ trắng mũm ra, mặt ít nếp nhăn hơn, tóc bớt rụng và bớt bạc.
Mẹ là “fan” của các báo như Tuổi Trẻ, Thanh Niên… không như bố đọc báo để biết tin tức, mẹ đọc báo để… tin. Tháng trước mẹ cho cả nhà ăn mấy tuần liền cá biển, chỉ vì báo nói thịt heo tẩm ướp hàn the nhiều lắm. Tháng này thì món cơm chiên ngon lành của mình bị cắt mất vì báo nói nước tương có vấn đề.
Và mọi chuyện bắt đầu khi có bài báo “Rau có lượng thuốc trừ sâu vượt quá mức cho phép”. Đó là một ngày nắng đẹp, lúc dắt xe đi làm, tôi chợt thấy mẹ lui cui bên luống rau mới toe bên hông nhà. Nhìn bé Mi chạy loanh quanh mẹ, tôi nghĩ “Ôi, mình đã chuyển về quê ở rồi sao?”.
Giữa khu phố toàn nhà cao tầng, một vườn rau nho nhỏ, tươi tắn màu xanh mướt của rau muống bò ngang dọc, màu xanh sậm của lá lột, mồng tơi, màu đỏ tươi của ớt và lún phún vài cụm tầm ô đang bắt đầu trổ lá.
Bây giờ thì ngoài việc làm thường nhật buổi sáng, mẹ còn có thêm niềm vui là đi ra xem xét vườn rau thế nào. Hai hôm nay đã được ăn rau muống mẹ trồng, một bữa xào, một bữa nấu chua, mẹ vừa nấu vừa xuýt xoa “rau nhà trồng, tha hồ mà yên tâm nhé, tươi ngon và không thuốc trừ sâu”…
Mỗi ngày dắt xe ra khỏi cửa, nhìn nắng sớm lan toả quanh mẹ cặm cụi tưới nước cho vườn rau, lòng con bỗng yên bình một cách kỳ lạ.
NGUYỄN THỊ HOÀNG ANH
Tags: mẹ