Hồi ức gió
Mùa nà y không biết trên cánh đồng ấy gió Ä‘ang thổi hướng nà o bạn nhỉ? Bạn chắc cÅ©ng không biết vì bạn không còn ở đó nữa, Duy cÅ©ng không biết đâu bạn ạ, Duy ở xa lắm rồi… xa đến mức mà ở tuổi thÆ¡ chúng mình dù có leo lên cây dúi cao, nói rằng thấy được mút tầm mắt thì bạn cÅ©ng chẳng thể nhìn thấy Duy bây giá»..
Duy có thể nghe được cả mùi thÆ¡m cá»§a gió!… Mùi hạt Ä‘iá»u bạn nướng bên thà nh giếng.
Duy hay thÃch ngồi trên giếng, đạp chân cho cát chảy như những dòng suối nhá», suối cát… suối cát… nhá»› không?
Bạn bảo Duy đừng lấy cây mà đáºp và o trái đà o như thế, có rụng được xuống thì mang vá» giáºp nát bà ăn cÅ©ng không ngon! Và rồi Duy cứ đứng ở gốc má»—i chiá»u, chá» bạn chuyá»n hết từ cà nh nà y sang cà nh khác như má»™t chú sóc nâu… sóc nâu… sóc nâu… bao nhiêu mùa trôi qua như thế nhỉ?
Da bạn rám nắng, Duy chỉ nhớ là da bạn rám nắng, như tất cả những đứa trẻ chăn trâu trên cánh đồng và đôi mắt thì chưa bao giỠnhìn thẳng và o Duy cả, chưa bao giễ
Hình như Duy đã quên mất bạn rất nhiá»u ngà y, nhiá»u tháng, nhiá»u năm, những giây Duy chợt nghÄ© vá» bạn gom lại có nằm trá»n trong lòng bà n tay ngà y xưa cá»§a Duy không nhỉ…
Duy đã ngá»§ say, rất say và rất lâu như giấc ngá»§ trên chuyến xe đò vá» quê năm Duy há»c năm thứ hai thứ ba gì đó…
Ngá»§ mà không buồn ngó ngưá»i ngồi cạnh, để nháºn ra chút thân quen cá»§a rÆ¡m rạ mưá»i năm vá» trước…! Ngá»§ nên không biết bạn lá»›n lên trông như thế nà o, không kịp há»i bạn nháºn ra Duy vì nét gì váºy, cÅ©ng không thể ngăn bạn trả tiá»n xe cho Duy rồi vác balô mà xuống…
Bạn có ngoái đầu nhìn lại khi xe chạy tiếp không? Duy tỉnh giấc há»i á»§a sao không thu tiá»n xe tui? Trá»i! ai khùng trả cho tui váºy?
Duy có thể hiểu vì sao bạn Ä‘i như thế, mắt chưa bao giá» nhìn thẳng và o Duy lần nà o…
Bạn không tin và o chuyện cổ tÃch!? Cổ tÃch cá»§a Duy đơn giản lắm bạn ạ! Má»™t và i Ä‘iá»u ước nhá» mà thà nh hiện thá»±c thì là cổ tÃch rồi!
Má»—i lần Ä‘i hái đà o cho bà bạn biết Duy ước gì không? Lúc chúng mình còn là những đứa trẻ và luôn là bạn, luôn là bạn, những giỠđà o luôn đầy mà Duy không phải mất công để hái…
Cánh đồng ấy mùa nà y thÆ¡m mùi hương gì bạn nhỉ? Duy xòe bà n tay, gom hồi ức và o, không biết gió hướng nà o cứ rà n rạt thổi qua…
NGUYỄN VŨ ANH KHOA (TP.HCM)
Tags: tuổi thơ